Triệu hồi xe VinFast VF e34 để thay thế cảm biến va chạm bên So sánh VinFast VF e34 2022 với Ford Ecosport MT 2015 Ấn tượng VinFast tại chương trình Xếp xe kỷ lục hình bản đồ Việt Nam |
Thời điểm này, anh Vượng đã ra cả dải sản phẩm xe điện. Ngồi viết trải nghiệm trên con ô tô điện lâu đời nhất của hãng cũng hơi muộn, nhưng em muốn chia sẻ cho cụ mợ đọc. Dù sao đây cũng là cảm xúc của em khi lần đầu ngồi xe điện VinFast.
Giữa tháng 10 năm nay, sau khi chạy deadline đến mỏi mệt, em xin nghỉ phép để cùng hai đứa bạn thân bay vào Đà Lạt chơi xả stress. Cả lũ đều là “chúa tể say xe” nên việc chuẩn bị thuốc và trang bị đồ chống say là ưu tiên hàng đầu. Mặc dù vậy, không biết có phải do thể trạng mệt mỏi không mà ngay chuyến taxi từ trung tâm Hà Nội ra sân bay Nội Bài em đã nôn nao. Đến sân bay Liên Khương, còn những hơn 30 km đi taxi để về tới khách sạn. Đáp lại gương mặt niềm nở của anh tài xế, em cười xã giao rồi nhanh chóng nhét bỏng ngô vào khẩu trang, lếch thếch kéo cái vali lên xe với nỗi sợ thường trực.
![]() |
Do mức độ say xe đạt level cao nhất nên một trong hai đứa bạn em được nhường lên hàng trên, em ngồi hàng dưới. Bước lên xe, em có cảm giác lạ lẫm. Các cụ thông cảm, đây là lần đầu ngồi ô tô điện nên có chút "nhà quê". Lúc nhìn lên bảng điều khiển, thấy ấn tượng với màn hình to tổ bố đặt dọc và các nút bấm tối giản. Tuy vậy, do sợ cơn say xe sắp tới nên em chẳng để tâm nhiều, cứ ngước mắt lên trần, cầu mong sao cho đi thật nhanh.
Xe lăn bánh, em đã chuẩn bị sẵn túi nôn. Đi tầm 5 phút em tự kỷ ám thị trước nên thấy hơi nôn nao. Làm sao đây để trong vòng 40 phút không nôn ra xe? Cứ vậy, thời gian trôi đi, chưa thấy có gì bất ổn. Được khoảng 10 phút em tháo khẩu trang với bỏng ngô ra, thử ngồi một cách bình thường xem sao. Rồi em phát hiện ra mình không hề say.
![]() |
Lúc này, biết mình không sao, em bắt đầu “bật công tắc” khám phá. Tính em cũng hay tò mò. Em hỏi anh lái xem đây có phải con VF e34 không?
- Đúng rồi em
- Ô bảo sao em cứ thấy quen quen.
Qua gương chiếu hậu thấy anh tài xế cười. Anh ít nói, hỏi gì trả lời nấy nên em không thể "bô lô ba la" quá nhiều. Tuy vậy, bản thân em nếu không say thì rất hiếu động. Nhìn ra bên cửa thấy xung quanh toàn là VF e34 chạy chở khách, em lại "ngứa mồm":
- Anh ơi sao trong Đà Lạt lại chạy taxi bằng VF e34 nhiều vậy?
- Ừ, đây là xe công ty em à.
- Thế anh chạy bao lâu thì phải sạc một lần?
- 200 cây, em.
![]() |
Cũng lạ, vì ở Hà Nội ít thấy VF e34 chạy dịch vụ, xe xăng truyền thống vẫn chiếm thế áp đảo. Lần này em mới có dịp trải nghiệm cảm giác ngồi taxi điện. Ghế sau với người cao 1m60 rất thoải mái, rộng rãi, ngó nghiêng bên này bên nọ vẫn thấy thênh thang. Dù vậy, VF e34 thiết kế trần xe hạ thấp dần về phía sau nên lúc đặt tay lên trần đo, em cho rằng với người cao từ 1m70 trở nên ngồi sẽ hơi khó chịu. Nhưng khoảng để chân thì thoải mái, em ấn tượng nhất là khoản này.
Một điều nữa, xe chạy êm, một phần vì đường Đà Lạt đẹp. Theo em thấy thì không gian bên trong không ồn lắm. Không hề có mùi xăng khó chịu nên đó có thể là một phần lý do khiến em không bị say. Nhưng em không khẳng định ai say thì đi VF e34 sẽ không say đâu nhé.
![]() |
Sau khi “đo đạc” không gian hàng ghế sau của VF e34, em quan sát anh tài xế ít nói. Anh lái bình tĩnh, thi thoảng trả lời cuộc điện đàm của tổng đài. Anh thao tác mọi thứ trên bảng điều khiển nhanh và "nuột". So với các bác tài lái xe xăng truyền thống, anh tỏ ra nhàn nhã hơn. Nhưng anh ít nói nên em không có cơ hội được nghe anh ra lệnh Hey VinFast, và cũng không được nghe trợ lý ảo trả lời lại.
Nhờ không say xe, 40 phút từ sân bay về khách sạn với em khá nhẹ nhàng. Xe dừng ở cửa khách sạn, em vẫn không quên hỏi anh tài xế:
- Anh ơi lái xe này thích không anh?
- Cũng được em!
Chắc anh tài xế khó chịu với em lắm, hỏi nhiều. Anh lôi vali ra khỏi khoang hành lý trả khách. Thanh toán tiền và cảm ơn xong xuôi, em hốt hoảng không biết bạn em đã biến mất từ bao giờ. Đi vòng quanh xe, em tìm thấy nó đang rũ rượi dưới gốc cây cạnh đó. Nó đã chào mừng Đà Lạt bằng bãi nôn ngay trước cửa khách sạn. Mà anh tài xế cũng tâm lý ghê, cứ đậu xe che chắn cho nó nôn đến khi xong rồi mới đi. Đỡ bạn vào khách sạn, em hỏi nó: đi xe điện vẫn say hả mày?
- Điện đóm cái gì, say chết m* đi được! - nó gắt gỏng.
Biết bạn đang mệt lả nên em không trêu nữa, nhưng em rút ra, đừng nghe quảng cáo, ai nói đi xe điện không ngửi mùi xăng, không say? Ai cơ địa dễ say, tiền đình thì vẫn nôn oẹ như thường thôi.
![]() |
Bạn em say xe dù ngồi VF e34. |
Đây là vài dòng trải nghiệm của em khi ngồi ghế sau VinFast VF e34. Nhìn chung là ổn. Xe này để chạy dịch vụ, trải nghiệm của khách ngồi sẽ không tệ đâu. Còn hiệu quả kinh tế ra sao, em xin phép không bàn.
Trong 3 ngày ở Đà Lạt em có đi cả taxi chạy xăng để tham quan các địa điểm. Em định đi chơi về sẽ viết luôn bài này nhưng đợt VOC bận bịu quá, nên giờ mới viết. Cảm ơn các cụ mợ đã đọc.
![]() |
Không gian để chân của hàng ghế sau VF e34 rất thoải mái. |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
Trong này người ta chạy dịch vụ bằng xe VF e34 khá nhiều. |
![]() |
Bạn em say xe dù ngồi VF e34. |
![]() |
Không khi Đà Lạt giữa tháng 10. |
![]() |
Lẩu gà lá é hồi sức sau trận say xe. |
OFer: Huyen Runi