Nhiều người, nhiều lần đặt chân lên mảnh đất Hà Giang hẳn đã đi qua Đỉnh Mã Pí Lèng - Tứ đại đỉnh đèo nơi đất trời về ở với nhau. Con đường nối non sông đất Việt đến vùng xa xôi nhất nơi địa đầu tổ quốc nằm trong tuyến Hà Giang – Đồng Văn – Mèo Vạc. Để đi từ Đồng Văn sang Mèo Vạc chỉ có môt con đường duy nhất là qua đèo Mã Pí Lèng. Con đường dài chừng 20km.
Đến với Mã Pí Lèng là đến với những chông chênh đá nhọn, bồng bềnh mây trời, chênh chếnh nước non và ngạt ngào tình người. Con đường được hoàn thành từ nhiều máu, nhiều mồ hôi của chiến sỹ, đồng bào ta trong sáu năm từ 1959-1965.
Để mở đường trên đỉnh Mã Pí Lèng, công nhân đã phải treo mình từ trên đỉnh xuống 11 tháng.

Chúng tôi đến đây vào tháng 11, đúng lúc trời đứng nắng, phải rất may mắn trên vùng núi mới có ngày đủ nắng và không sương mù thế này. Đoàn chúng tôi thích thú dừng lại thu non sông vào tầm mắt.. Kia là núi, kia là núi, xa xa là núi, đường đi sẻ ngang núi.

Đường đi như lưỡi dao găm vào thân núi.
Đất trời cũng khéo ban tặng khi giữa một miền núi đồi ngút ngàn, đá đen lởm chởm lại chảy ra một dòng sông xanh biếc, uốn lượn như nàng thơ, người tình của chúa rừng; chiếc thắt lưng đỏng đảnh của núi rừng.
Sông Nho Quế sẻ đôi núi đồi là nét mềm mại giữa những rắn rỏi núi đá.

Và loài hoa có cái tên rất lạ – Tam Giác Mạch – nàng tiên hay đứa con của rừng?

Giữa đá sỏi những đồng hoa Tam Giác Mạch như thách thức, như kiêu hãnh đua sắc, đưa hương.
Người dân nơi đây sống rải rác qua các sườn núi, cuộc sống thiếu thốn, trẻ em thường phải giúp bố mẹ làm việc.
Em bé theo mẹ lên nương sớm Mã Pí Lèng.
Hết giờ thả mắt với núi rừng, chúng tôi phải đi cho kịp hành trình, nhưng sao chẳng cam lòng. Sau đêm ăn uống chếnh choáng men rượu ngô ở Mèo Vạc, một số anh em trong đoàn chúng tôi quyết định bí mật hồi sơn vào 4h sáng mai rồi trở lại nhập đoàn vào buổi sáng. Trời không phụ người có tâm, 4h sáng trên đỉnh núi, dù trời lạnh run người nhưng những ánh sao vẫn sáng dầy đặc. Nhìn về Mèo Vạc, chúng tôi không ngờ nó lung linh như một góc đô thành và khó ai có thể nhận ra đây là một thị trấn vùng cao.

Bình minh trên núi, chúng tôi như đang bay cùng biển mây
Ra ngoài lâu cùng với sương sớm, tôi lạnh đến mức khó để mở miệng nhưng cái mênh mông biển mây, mặt trời mọc ra ngay trước mắt, bao la của núi rừng làm chúng tôi phấn khích hơn bao giờ, thênh thang lòng, bụi bặm hơn bao giờ. Có những anh từ Sài Gòn tới đây vốn chưa từng biết cái lạnh của miền Bắc nay lại gặp cái buốt của núi rừng run rẩy nhưng phấn khích, hồ hởi, hả hê lột hết lớp áo khoác dầy để da thịt được run rẩy đón sương lạnh.

Chúng tôi về Mèo Vạc dự phiên chợ vùng cao đầu tiên trong đời tôi: Bình dị với cảnh bán mua đàn bò đàn lợn; rực rỡ trong váy áo các chị các cô; say sưa trong hương rượu ngô; hồ hởi trong sắc xôi bảy màu; kìa là lạ lẫm với ngẩu pín;kìa là nồi thắng cố đang ngào hương mời gọi; kìa là góc máy ảnh máy quay bất lực trước ước vọng thu đất trời trong tầm kính... Và chúng tôi tạm biệt nơi đây trong lời hứa sẽ trở lại vào một ngày không xa...
Trên đây là bài viết của tác giả Hoàng Vân Anh, nickname "Nấm nhỏ" trên diễn đàn otofun gửi tới OF News. Chúng tôi xin trân trọng cảm ơn và mong tiếp tục nhận được sự cộng tác của các thành viên khác trên diễn đàn.



